Xưa, Làng Vân Hồ của tôi
có một Cây Đa rất to, cành lá xum xuê tỏa bóng mát quanh năm. Hàng ngày bọn trẻ
chúng tôi vẫn đến đó vui đùa và lớn lên cùng nó. Khi Làng bị Đô thị hóa, người
ta đã chặt phá tan tành không còn dấu vết! Suốt mấy tuần nay, Hà Nội nắng như
thiêu đốt, lại chạnh lòng nhớ đến Cây Đa xưa, Cây Đa cổ tích…
CÂY ĐA XƯA…
Một Cây Đa, giếng nước
một không gian sân đình
một luỹ tre xanh ngắt:
Một làng quê thanh bình…
Cây Đa rợp bóng mát
Chở che biết bao người
Trời chói chang nắng gắt
giữa trưa hè thảnh thơi
Đô thị hoá quá nhanh
Không còn cả mầu xanh
Cả Cây Đa cổ tích
cũng chặt phá tan tành!
Cây Đa hồn quê Việt
Nay đã mất, tìm đâu?
Ta cùng nhau chia sẻ
Cháy lòng một nỗi đau!
L.T.H.
một không gian sân đình
một luỹ tre xanh ngắt:
Một làng quê thanh bình…
Cây Đa rợp bóng mát
Chở che biết bao người
Trời chói chang nắng gắt
giữa trưa hè thảnh thơi
Đô thị hoá quá nhanh
Không còn cả mầu xanh
Cả Cây Đa cổ tích
cũng chặt phá tan tành!
Cây Đa hồn quê Việt
Nay đã mất, tìm đâu?
Ta cùng nhau chia sẻ
Cháy lòng một nỗi đau!
L.T.H.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét