Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2026

ĐA…PHU! Thơ. Lê Trường Hưởng

ĐA…PHU!

( Vui một chút ngày ông Công ông Táo lên chầu Trời )

Một bà sở hữu những…hai ông!

Chế độ đa phu chẳng một chồng

Bình đẳng Trời cho sung sướng nhỉ

Bình quyền đất tặng có vui không

Hai ba tháng chạp lên tiên giới

Hết Tết bộ ba lại xuống đồng

Hạ giới trông gương mà học tập

Một bà sở hữu những…hai ông!

 

L.T.H.

Hình minh họa sưu tầm  


HOÀNG HÔN TÂY HỒ. Thơ TB. Lê Trường Hưởng

Cả nước hãy chung tay cứu lấy Hồ Tây!

HOÀNG HÔN TÂY HỒ      

 

Chiều xế mặt Hồ sẫm lại đây

Hoàng hôn in bóng đậm gương này

Đĩa vàng xuống thấp hình thêm bé

Hàng Liễu đứng nghiêng dáng thật gầy

Làn gió lạnh se lan tỏa khắp

Màn sương hiu hắt phủ giăng vây

Mái đầu như cũng thêm chòm bạc

Tình chứa chan kia vẫn ngập đầy…

 

L.T.H.

Hình minh họa sưu tầm

SEN TÂY HỒ. Thơ TB. Lê Trường Hưởng

Cả nước hãy chung tay cứu lấy Hồ Tây!

SEN TÂY HỒ

Gió đưa ngào ngạt tỏa mùi hương

Sen trải dài theo dọc vệ đường

Lá ngát xanh xòa che ánh nắng

Hoa hồng tím nở đón hơi sương

Trong lành mát rượi lòng lưu luyến

Thanh khiết êm đềm dạ vấn vương

Ngó mọc dưới bùn mà trắng muốt

Cánh xòe trao gửi nỗi niềm thương

 

L.T.H.


Hình minh họa sưu tầm

ĐÊM TÂY HỒ. Thơ. Lê Trường Hưởng

Cả nước hãy chung tay cứu lấy Hồ Tây!

ĐÊM TÂY HỒ 

Thuyền ai lờ lững dưới trăng trôi
Huyền ảo mặt Hồ ẩn hiện soi
Sóng gợn lăn tăn nhầu mặt nước
Gió đưa thoang thoảng tản mây trời 
Liễu buông mành rủ trùm riêng bóng
Người dựa cây che kín lứa đôi
Văng vẳng tiếng chuông chùa Trấn Quốc
Lâng lâng như lạc khỏi đường đời… 

L.T.H.

Hình minh họa sưu tầm 


CÓ PHẢI TÂY HỒ…? Thơ.TB. Lê Trường Hưởng

 CÓ PHẢI TÂY HỒ…?


Có phải Tây Hồ xưa đấy không?
Một vùng trời nước rộng mênh mông
Bờ xa tít tắp nhìn không thấy
Hàng Liễu nghiêng mình xõa tóc hong

 

Hồn thơ Nguyễn Trãi thoáng đâu đây
Thị Lộ chiếu Gon bán chốn này
Cửa ải anh hùng không thể vượt
Vẹn toàn tài sắc đắm mê say

 

Bầy Sâm cầm nhỏ trốn nơi nào
Chẳng thấy ríu ran cánh liệng chao
Phẳng lặng mặt hồ không gợn sóng
Đâu rồi tiếng cá quẫy lao xao

 

Vừa lạ vừa quen đứng ngắm trông
Có gì như gợn ở trong lòng
Cảnh xưa người cũ đâu rồi nhỉ
Gặp lại bao giờ vẫn ước mong…

L.T.H.

Hình minh họa sưu tầm


HỒ TÂY.Tự do.TB.Lê Trường Hưởng

Không được mạo phạm Hồ Tây cổ kính linh thiêng!
Dừng ngay Dự án mở rộng đường quanh Hồ Tây trên mặt nước!

HỒ TÂY

Hồ Tây thuở xưa sao đẹp đẽ, nên thơ
Bát ngát mênh mông như chẳng thấy bờ
Bầy Sâm cầm nhỏ chao nghiêng soi bóng nước
Thấp thoáng trong rặng cây, chùa Trấn Quốc xa mờ

Hàng liễu rủ nghiêng nghiêng trên thảm cỏ xanh rờn
Phải chăng Nguyễn Thị Lộ đã ngồi đây bán chiếu gon?
Gặp gỡ, trao duyên người anh hùng-thi nhân Nguyễn Trãi
Mối tình đẹp, bi thương còn lưu mãi với nước non

Một con thuyền nhỏ đang dập dềnh trên sóng
Hoàng hôn xuống, mặt nước vàng lay động
Mẻ lưới cuối cùng đang chậm rãi kéo lên
Mặt trời to dần rồi nhẹ nhàng khuất bóng

Hồ Tây danh thắng đã đi vào lịch sử
Bao huyền thoại đã trở thành bất tử
Huyền ảo, lung linh mặt nước Hồ Tây
Nối tiếp ông cha, cháu con gìn giữ! 
 

L.T.H.

Hình minh họa sưu tầm

DỪNG NGAY! Thơ. Lê Trường Hưởng

DỪNG NGAY!

 

Người ta đô thị hóa Hồ Tây

Phạm chốn linh thiêng cổ kính này

Long mạch núi sông hòng chặt đứt

Ngọc châu Hà Nội định buông tay

Ngàn năm tĩnh lặng rồi xao động

Thập kỷ bình yên sẽ đổi thay

Lịch sử nghiêm minh cần luận tội

Chuyện điên rồ xuẩn ngốc dừng ngay!

 

L.T.H.

Hình minh họa sưu tầm