Thứ Hai, 27 tháng 1, 2020

MỪNG TUỔI TẾT. Văn xuôi. Lê Trường Hưởng

MỪNG TUỔI TẾT

Hồi bé, tôi và lũ bạn cùng trang lứa, những ngày gần Tết tụ tập chơi với nhau đều hồi hộp “đếm ngược” mong Tết nhanh đến từng giờ! Bởi Tết đến, ngoài sung sướng được súng sính trong bộ quần áo đẹp Mẹ mới may cho, còn được mừng tuổi là điều chúng tôi mong chờ nhất!
Sáng mồng một tết, tôi vẫn dậy sớm không ai phải gọi, cho dù đã thức “canh bánh chưng” đêm ba mươi và đón Giao thừa.
Sau bữa cơm sum họp đông vui đầu năm mới, tôi “thắng” luôn bộ cánh, mải mê xuýt xoa ngắm nghía…quên luôn cả chuyện mừng tuổi. Nhưng rồi bố mẹ, các anh chị lần lượt mừng tuổi cho tôi. Suốt mấy ngày tết họ hàng, khách khứa đến chúc tết tấp nập; Vừa bước vào nhà nhìn thấy tôi, sau những lời chào hỏi chúc tết bố mẹ tôi, họ đều mừng tuổi cho tôi kèm theo cái xoa đầu và những lời “khỏe mạnh, hay ăn chóng lớn” ( lúc vài tuổi ) và “khỏe mạnh, ngoan ngoãn, học hành tấn tới…( lúc lớn hơn ). Tôi cũng chỉ cần có thế, sau khi lễ phép nhận “lì xì”, tôi ý tứ ra chỗ khác không dám quanh quẩn bên chỗ tiếp khách cho đến khi có khách mới vào…
Hồi ấy chưa có bao “lì xì” in rất đẹp và nhiều chủng loại như ngày nay; Tiền mừng tuổi được đưa trực tiếp, là những đồng tiền mới cứng, thơm phức, phẳng phiu.
Chúng tôi xếp lại, cẩn thận bỏ vào hộp riêng, mấy ngày tết, lúc tụ tập mang ra khoe với nhau rất thích thú. Được tiền mừng tuổi, trong đám bạn tôi chỉ có hai ba đứa khoái trò Cua Cá: “Nhà cái” rải một tờ giấy to trên vỉa hè có từng ô in hình Tôm, Cua, Cá…rất đẹp, ai đánh con nào đặt tiền vào con ấy, “Nhà cái” xóc quân xúc xắc đổ ra con nào thì ô ấy được! Còn đâu hầu hết chúng tôi dốc tiền ra mua pháo tép, pháo đùng,  nổ đi đùng cho sướng tay, pháo dây buổi tối đốt quay tròn bắn ra các tia sáng trắng rất đẹp, và cả pháo đập nổ bôm bốp. Chúng tôi thích tiêu tiền mừng tuổi nhất vào hai việc: mua Tò he và xem "Xi nê" thùng. Cả bọn kéo nhau lên Bờ hồ, cách một đoạn hai bên cổng đền Ngọc Sơn có 2 ông Tò he và 2 ông Xi nê cứ như đối xứng với nhau. Ông Tò he có một khay đựng bột dẻo nhiều mầu khác nhau, tùy theo yêu cầu của khách, ông lấy ra chiếc que dài đắp bột lên đầu que rồi cứ thoăn thoắt tạo ra đủ các loại “con giống”: 
Voi, Trâu, Ngựa, Lợn, Gà…Rồi Tôn Ngộ Không, ba thầy trò Đường Tăng, Quan Vân Trường mặt đỏ râu dài tay cầm thanh long đao, cưỡi ngựa Xích thố…cứ như thật trông rất mê, chơi chán rồi lại có thể ăn được!
Còn ông “Xi nê” có “Rạp chiếu phim” là chiếc thùng dài hình chữ nhật đặt nằm trên xe, hai bên sườn trổ ra vài cửa có gắn "ống nhòm" nhỏ; “Khán giả” sau khi đã mua “vé” và đủ số người, đứng lom khom ghé mắt nhìn “màn ảnh” qua ống, Ông chủ “Rạp” đứng ở đầu phía trong, một tay quay cho “phim” chạy, mồm liên hồi tạo ra các “âm thanh” của phim và thuyết minh nội dung phim, rất sôi động, cuốn hút nhất là các cảnh truy đuổi, đấu võ…Đã đến bên "Rạp", có tiền trong túi là không thể đừng được!
Hết tết lại đi học bình thường, trong chúng tôi, số còn giữ được tiền mừng tuổi có lẽ rất ít!
Nay đã bước sang cái tuổi U80 mà sao tôi lại nhớ mừng tuổi tết đến thế!
Ôi! Ước gì trở lại…ngày xưa!

L.T.H.

Ảnh minh họa sưu tầm



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét