VU LAN NHỚ MẸ CHA
Bốn mươi ba năm
thấm thoắt trôi qua...
Mẹ đã ra đi, liền sau bước của cha
Cách chỉ nửa năm-
năm một nghìn chín trăm bẩy mươi sáu
Một năm tôi mất đi song thân yêu dấu
Hai vành khăn tang như gạch nối trên đầu...
Đành rằng
qui luật xưa nay có chừa lại ai đâu
Nhưng nỗi đau như tột cùng nỗi đau, quá lớn!
Niềm vui nào ai cũng mong chào đón
Nhưng nỗi mất mẹ cha chẳng ai nghĩ bao giờ!
Sóng ký ức dập dồn tái hiện lại tuổi thơ...
Bên người cha kính yêu sáng ngời, mẫn tiệp
Chân, Thiện, Mỹ chứa đầy, vị tha, hào hiệp
Dìu từng bước tôi đi thẳng đến cõi người
Ý chí, niềm tin, nghị lực trong tôi
Tri thức vững vàng cũng do Người ban tặng
Người chưa bao giờ cầm roi hay nói nặng
Một người cha tình cảm, hiền hoà...
Mẹ hát ru đầu đời là những khúc dân ca
Những tục ngữ, ca dao, châm ngôn, thành ngữ
Kể chuyện cổ tích, ngụ ngôn...đủ thứ
Như đã ngấm dần vào máu thịt trong tôi
Mẹ uốn nắn từ bước đi, dáng đứng, nụ cười
Ý ở, đường ăn vẹn toàn trước sau, trên dưới
Và tôi đã không phụ lòng mẹ cha mong đợi
Quyết chí tu thân vững bước vào đời
Công dưỡng dục, sinh thành như biển, như trời
Luôn tâm niệm gắng làm sao báo đáp
Đường đời khúc khuỷu, gập ghềnh, chông gai, bão táp
Với tâm sáng trong vượt chướng ngại đi lên
Sinh thời, song thân phải chịu đựng triền miên
Đất nước chiến tranh nghèo nàn, thiếu thốn
Dù cuộc sống biết bao khó khăn, bề bộn
Vẫn chu toàn đạo hiếu của người con...
Đến hôm nay, cha mẹ đã không còn
Hưởng cuộc sống đầy vinh hoa, phú quí
Vu Lan nhớ mẹ cha rộn lên ý nghĩ
Phụng dưỡng, đáp đền chưa làm được bao nhiêu
Với mẹ cha con có lỗi thật nhiều...
L.T.H.
L.T.H.
Ảnh minh họa sưu tầm

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét