( Tưởng nhớ hai người bạn-hai nhà Thơ N.T. Và T.G. thời bao cấp )
Ông thi sĩ vùng dậy lúc nửa đêm,
kéo ghế kêu vang và bật sáng đèn,
chép chép, ghi ghi sợ tứ thơ bay mất.
Vợ giật mình và con khóc ré lên!
Lại một ông đêm ra phố lang thang.
Ngửi mùi hương hoa sữa mơ màng,
tìm cảm xúc trong không gian thơm ngát.
Vợ chờ cửa hằng đêm lo lắng, bàng hoàng!
Hai bà vợ đảm, suốt ngày bươn chải,
nuôi con cho các ông cả trai lẫn gái.
Các ông chẳng phải lo cơm, áo, gạo, tiền.
Chỉ mỗi việc… làm thơ thoải mái.
Có lẽ hai ông thực đã vô tình,
làm khổ vợ con, làm khổ gia đình,
vì đã cùng yêu Nàng Thơ say đắm?
Danh toại vui không mà hạnh phúc tan tành!
Có thể coi như đây là tai nạn-
của nghiệp thơ hay coi là vận hạn-
của nhà thơ thường gặp phải trên đời?
Ôi chẳng biết sao, nên khóc hay nên cười?
L.T.H.
Hình minh họa sưu tầm



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét