Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2020

HOA HẬU…XẤU. Thơ. Lê Trường Hưởng

Theo cảm nhận của tôi, Hoa hậu mỗi ngày một…xấu đi về sắc, và hình như bây giờ cái nết không còn “đánh chết cái đẹp” nữa! Khi đã đội lên đầu chiếc Vương miện, trở thành “người của công chúng”, họ lại gây ra những chuyện khó đỡ làm buồn lòng công chúng, Báo chí đã nói đến nhiều! 
Hoa hậu vừa lên ngôi Đỗ Thị Hà cũng không phải là ngoại lệ; Sau khi đăng quang khoảng 1 tháng, Đỗ Thị Hà về thăm Trường cũ (?)-Trường Đại học KTQD nơi cô đang là sinh viên năm thứ hai ngành Luật kinh doanh. Ngoài việc “ghế trên ngồi tót sỗ sàng” ngang hàng với thầy Hiệu Trưởng, Cô còn…huấn thị các thầy cô giáo:
“Nhiệm vụ của các cô giáo, thầy giáo rất nặng nề nhưng rất vẻ vang. Muốn làm tròn nhiệm vụ phải luôn luôn gương mẫu về mọi mặt, không ngừng bồi dưỡng đạo đức cách mạng, lập trường chính trị; phải ra sức đoàn kết giúp đỡ nhau cùng tiến bộ”. Hoa hậu nói các thầy giáo, cô giáo phải là tấm gương sáng cho người học về cái đúng, cái tốt, cái đẹp trong cuộc sống.
Nghe mà…nẫu cả ruột! Để vợi đi nỗi buồn tôi đã viêt bài thơ: 


HOA HẬU…XẤU 

Hoa Hậu mỗi kỳ lại…xấu đi

Chắc do người “Cá lặn” không thi?

Thời xưa sắp xếp Quân Sư Phụ

Đương đại đổi thay biết hạng chi?

Hiệu trưởng khom lưng nghe giảng dạy

Sinh viên ưỡn ngực bảo làm gì

Cả tài-sắc-nết đều…thiêu thiếu

Vương miện đăng quang cũng thật kỳ! 

L.T.H.

Hoa hậu Đỗ Thị Hà về thăm trường cũ (?)
( Ảnh minh họa sưu tầm )



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét