Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2020

DI LẶC VÀ PHẬT TỔ. Thơ. Lê Trường Hưởng

 DI LẶC VÀ PHẬT TỔ

Di Lặc xưa nay chỉ biết cười

Bỗng nhiên nức nở mãi không thôi

Tòa Sen Phật Tổ nghe liền hỏi

Nguyên cớ làm sao đệ tử ơi?

- Di Lặc:

Bạch Như Lai! ở…dưới trần gian

Khổ cực trăm bề lắm nỗi oan

Tham nhũng hiện nay thành Quốc nạn

Thị thành thôn xóm đã lan tràn

Hổ lớn vồ luôn Lợn thật to

Mèo con tha khúc cá khoanh giò

Chuột đồng cắn nát bao là thóc

Sâu mọt đục nhà đổ: mối lo!

Loài nào giống ấy chỉ tranh ăn

Tiến chức thăng quan để xí phần

Cái túi chăm lo sao…chật ních

Việc chung bỏ bễ có đâu cần!

Ai mà lớn mật dám ho he

Trước hết Quan tham…nhắc phải nghe

“Ngoan cố” rước vào thân đại họa

Cho đi…nghỉ mát rất lâu về!

- Phật Tổ:

Từ xưa ta đã bảo Đường Tăng

Máu chứa Tham Sân Si biết chăng

Kiếp nạn mang thêm là tám mốt (81)

Bát vàng đưa trước chẳng chi bằng!(*)

Trong máu chính ta cũng…chịu thôi

Làm sao thay được bấy nhiêu người?

Chỉ phòng không cách chi mà chống

Oan quá chúng sinh hãy…tấu Trời!

- Di Lặc:

Di Lặc nghe xong chỉ…thở dài

Thương thay nhân loại chịu oan sai

“Có mồm thì nắp” là hơn hết

Chớ mở! liền sau rước họa tai!
  

L.T.H.

(*) Đường Tăng vào đất Phật lấy Kinh, chỉ nhận được Kinh…trắng toát! Sau phải hối lộ A Nan, Ca Diếp ( là hai vị Phật phụ trách việc cấp phát ) chiếc bát vàng mới lấy được Kinh thật có chữ. Phật Tổ biết nhưng cũng bó tay! đành giải thích: Đường Tăng phải chịu thêm một kiếp nạn nữa là 81!

Hình minh họa sưu tẩm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét