Bỗng chợt gặp giữa đời- người rất lạ
Luôn ẩn mình trong trướng rủ khuê phòng
Đôi lúc xốn xang thấp thoáng chốn người đông
Chàng mạng rủ, trùm kín bưng khuôn mặt
Cặp kính đen, che lấp đầy đôi mắt
Như bóng hình ẩn hiện dưới màn sương
Sâu thẳm trong lòng chôn giấu buồn thương
Niềm trắc ẩn rỉ thành thơ da diết
Tình yêu thương vẫn trào dâng tha thiết
Như chim bị tên bỗng sợ cành cong
Nỗi mặc cảm dầy lên trĩu nặng trong lòng
Nhận cái nhìn mến thương ngỡ như cười cợt
Lời chân thành mà thấy như đắng đót
Bước bỗng dừng, ngỡ mỏi gối chồn chân
Cứng cáp vòng tay, nồng ấm tình thân
Dìu nhau đi cho đường đời bớt lạnh
Bình minh lên xua tan đêm cô quạnh
Nắng mai bừng khơi ngọn lửa con tim
Suốt cuộc đời luôn mải miết kiếm tìm
Âm u đã trôi, trôi theo ngày xa ngái…
L.T.H.
Ảnh minh họa sưu tầm


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét