GIỜI ĐẦY!
Giời đầy tôi bắt phải…làm thơ!
Sáng tối triền
miên chẳng kể giờ
Đêm dậy ghi liền
còn ngái ngủ
Trưa ngồi chép vội
vẫn lơ mơ
Mồm luôn lẩm bẩm
trông ngây dại
Mặt cứ đăm đăm thấy
ngẩn ngơ
Mọi việc bỏ bê
vào gõ phím
Giời đầy tôi bắt
phải…làm thơ!
L.T.H.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét