Chủ Nhật, 10 tháng 10, 2021

NHỮNG MẨU CHUYỆN VỀ CHÓ (Tiếp theo ). Văn xuôi. Lê Trường Hưởng

NHỮNG MẨU CHUYỆN VỀ CHÓ (Tiếp theo )


3. MÓN NGON NHẤT THẾ GIỚI!

Vào thập niên 60, Hà Nội có nhiều cuộc hội thảo khoa học, các nhà khoa học của nhiều nước trên Thế giới lần lượt đến dự. Đoàn các nhà khoa học Châu Âu nghỉ tại Khách sạn Bờ Hồ. Một vị trong đoàn ( có lẽ phụ trách hậu cần ) cùng với người Phiên dịch gặp ông Bếp trưởng. Sau cái bắt tay, chào hỏi xã giao, Vị này nói:

-    -   Chúng tôi đã đi hầu khắp Thế giới, được ăn khá nhiều món ngon chế biến từ thịt các loài động vật của các nước. Nay đến Việt Nam chúng tôi muốn được thưởng thức món gì thật lạ, thật đặc biệt, mong ông giúp cho!

-   -    Rất hân hạnh! Tôi sẽ cố gắng, thưa Ngài!- Ông Bếp trưởng trả lời.

Đến đúng giờ ăn, các “Mơ nuy” lần lượt được đưa lên hơi bốc nghi ngút. Các vị trong Đoàn vừa ăn vừa tròn mắt nhìn nhau, hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác! Họ trao đổi với nhau có vẻ rất sôi nổi! Bữa đó vị nào cũng ăn khỏe gấp đôi bình thường!
Tàn tiệc, đích thân ông Trưởng đoàn cùng người Phiên dịch xuống gặp ông Bếp trưởng:

-    -   Cảm ơn ông đã cho chúng tôi một bữa ăn thật ngon! Chưa bao giờ chúng tôi được ăn những món lạ đến thế, ngon đến thế! Đúng là những món ngon nhất Thế giới!- Ông Trưởng Đoàn nói.   

-   -    Cảm ơn các ông đã hài lòng món ăn của chúng tôi! Hy vọng sẽ gặp lại các ông!- Ông Bếp trưởng đáp.

-   -    Tôi không dám và không thể hỏi cách chế biến, nhưng xin ông cho biết đấy là thịt của loài động vật nào vậy? Ông Trưởng Đoàn lại hỏi.

-    -    Đó là thịt con “Cây Tờ”!- Ông Bếp trả lời

-    -   Cay To? Nó hai chân hay bốn chân? Và tên khoa học của nó là gì?- Ông Trưởng Đoàn lại hỏi.

-    -   Bốn chân! Đấy là tên dân gian Việt Nam, còn tên khoa học tôi không biết! Ông Bếp Trưởng cười.

-    -   Cay To! Tôi nhớ rồi cảm ơn ông! Ông Trưởng Đoàn bắt chặt tay ông Bếp Trưởng rồi ra về.

Lúc ông Trưởng Đoàn cùng người phiên dịch đi khỏi, đám nhân viên nhà bếp cả trai lẫn gái cười phá lên:

-    -   Chịu bố già thật, bố biến báo giỏi quá!

-    -   Hì hì…vì dân Âu Mỹ không ăn thịt Chó nên phải nói tránh đi kẻo họ sợ! Họ cứ nhầm lẫn với Chó cảnh của họ mà không biết ở ta Chó cảnh khác, Chó thịt khác, cũng như con Trâu, con Bò!- Ông Bếp Trưởng cười.

Hóa ra “Cây Tờ” ông Bếp Trưởng nói xuất xứ là “Cờ Tây”-Cầy Tơ (thịt Chó) nói lái. Sợ dễ lộ, ông lại “đảo ngữ” một lần nữa rất tinh quái!

Ông Bếp Trưởng ấy chính là bố anh Qúy-bạn học của tôi trong trường Đại Học Bách Khoa lúc bấy giờ! Và câu chuyện này tôi được nghe trực tiếp bác ấy kể!

 

4. BUN PỚP

Tôi và Quốc thật có cơ duyên với nhau: Cùng học trong Trường Đại Học Bách Khoa, tốt nghiệp ra trường mỗi đứa nhận công tác một nơi, nhưng khi vào chiến trường lại cùng chung một đơn vị ở Trường Sơn. Và đặc biệt: đều không ăn được thịt Chó!
Bộ Tư Lệnh X. của chúng tôi bản doanh đóng ở một vùng núi hẻo lánh của Hà Tĩnh, nhưng hoạt động suốt cả Đông và Tây Trường Sơn, Đường 9-Nam Lào. Một lần đi công tác bên Lào, Quốc mang về một con chó rất đẹp, cao to, lông màu đồng óng mượt, ức nở, bụng thon, chân mảnh và dài, lao vun vút như mũi tên! Tôi liền đặt tên cho nó là Bun Pớp*.

-   -    Lấy tên một loại Tên lửa của Mỹ đặt cho nó có sao không? Quốc e ngại hỏi tôi.

-   -    Chẳng sao cả! Tôi muốn nói lên cái nhanh nhẹn, dũng mãnh của nó!- Tôi trả lời.

Hai chúng tôi yêu quý Bun Pớp lắm, chăm bẵm hết lòng.
Tranh thủ những lúc ở nhà chưa phải đi công tác ( nhiệm vụ của chúng tôi là xuống các đơn vị trực thuộc trấn thủ ở các cung đường, huấn luyện, tổ chức rà phá các loại bom mìn của địch, ứng cứu các trọng điểm bị đánh phá ác liệt gây tắc đường và phối hợp với Cục Kỹ thuật nghiên cứu các loại vũ khí mới của địch ) tôi huấn luyện Bun Pớp ăn “có bát có đũa” hẳn hoi, không ăn bất cứ vật gì bên ngoài; Biết bắt tay, đi bằng hai chân, bò trườn như…Đặc công, Tìm các đồ vật giấu kín…và một số trò khác. Bun Pớp tỏ ra rất thông minh, biết vâng lời.
Thỉnh thoảng tôi và Quốc dắt Bun Pớp ra sông tập bơi. Sông mùa khô nước cạn chỉ rộng chừng 30m. Tôi đứng bờ bên này, Quốc ở bờ bên kia ném quả bóng, Bun Pớp bơi qua lại đẩy bóng về cứ thế, lúc cho lên bờ nghỉ, Bun Pớp mệt quá, đi ngã xiêu ngã vẹo trên bờ cát trông rất buồn cười!
Đến một lần tôi và Quốc cùng lúc đi công tác hàng tháng trời. Bun Pớp ở nhà nhờ anh chủ nhà trông nom hộ ( Trừ Sở chỉ huy và một số phòng làm việc của Bộ Tư Lệnh làm nhà riêng, còn chúng tôi ở cùng với dân, cứ 2 đến 3 người một nhà ).
Lúc chúng tôi hoàn thành đợt công tác trở về, anh chủ nhà buồn bã nói:

-   -    Bun Pớp bị nó bắt mang đi rồi!

-   -    Ai bắt? Bắt mang đi đâu?- Tôi hỏi

-   -    Thằng Đọi thuyền chài ở xóm mới!

Người tên là Đọi này làm nghề chở thuyền và chài lưới, cả gia đình gồm 4 người-hai vợ chồng hai đứa con sống lênh đênh trên mặt nước. Họ chở thuê hàng hóa và đánh cá dọc sông, cứ phiêu bạt hết chỗ này đến chỗ khác có khi đến mấy tháng mới về đây cắm sào nghỉ ngơi! Địa phương thông cảm hoàn cảnh, cấp cho mảnh đất ở “xóm mới” sát bờ sông, lại giúp làm một căn nhà “Tranh tre nứa lá” để có chỗ chui ra chui vào.
Khoảng ba tháng sau , chúng tôi được một người dân tốt bụng báo tin là họ đã về!

Ông Trưởng thôn bảo tôi:

-    -   Nhà này ngang ngược lắm! Chẳng nể ai cả và ở đây cũng không ai ưa cả! Để tôi đi cùng với anh xem sao.

Tôi với ông Trưởng thôn bước nhanh về phía bờ sông đến nhà Đọi.
Cách một quãng tôi đã thấy Bun Pớp bị xích ở cái cột hiên nhà. Thấy tôi Bun Pớp chạy lao ra nhưng bị dây xích kéo giật lại dựng đứng lên rít ăng ẳng, đuôi vẫy rối rít.
Chúng tôi bước vào sân, Đọi cũng từ trong nhà bước ra, ông Trưởng Thôn hỏi:

-   -    Con Chó này của ai?

-   -    Của tôi, tôi nuôi lâu lắm rồi , tôi mua mãi trên rú kia! Đọi trả lời.

-    -   Tôi nói cho anh biết, con Chó là của đồng chí bộ đội này ( ông Trưởng Thôn chỉ vào tôi ) cả xóm giữa mọi người đều biết, anh phải trả lại cho đồng chí ấy!

-   -    Đúng là của tôi mà! Tôi đã cho nó đi theo mấy tháng nay rồi bây giờ mới về!- Đọi cãi.

Lúc này tôi mới lên tiếng:

-   -    Tôi có thể chứng minh con chó này là của tôi, anh Quốc mang từ bên Lào về, chúng tôi đã huấn luyện nó cẩn thận. Chắc anh cũng đã tận mắt chứng kiến ngay từ đầu thấy tôi nó đã mừng như thế nào rồi? Nhưng để anh hết thắc mắc tôi sẽ bảo nó làm vài động tác để anh xem!
Liền sau đó tôi đã bảo Bun Pớp bắt tay ông Trưởng Thôn, đi một vòng bằng hai chân, bò trườn kiểu Đặc công…

-   -    Anh thấy chưa? Còn gì để nói nữa không? Ông Trưởng Thôn nói.

-   -    Nhưng…nhưng…mụ nhà em đang đi bán mớ cá, chờ mụ ấy về…Đọi gãi tai ấp úng. 

-   -    Chờ đến bao giờ?Tôi nói cho anh biết anh phải trả lại con chó ngay, nếu không chúng tôi sẽ có biện pháp! Ông Trưởng Thôn khẳng định rồi kéo tay tôi về.

Tới chiều hôm sau, tôi nghe tiếng chó sủa ầm ỹ ngoài vườn, nhìn ra thì thấy một đàn chó nhâu nhâu vây quanh Bun Pớp nhưng không con nào dám xông vào!
Thấy tôi đàn chó dạt ra, Bun Pớp lao thẳng đến chỗ tôi chồm lên như ôm chặt lấy chủ.
Cứ như thế đến ngày tôi và Quốc có chuyến công tác dài ngày xuống các Binh Trạm, anh chủ nhà nhắn cho chúng tôi biết tay Đọi lại bắt mất Bun Pớp rồi! Có người tận mắt chứng kiến mách, anh ấy đã báo cho ông Trưởng Thôn và cùng ông Trưởng Thôn đến nhà Đọi nhưng không thấy Bun Pớp! Chắc Đọi đã mang nó đi đâu mất rồi!
Sau này khi đã được ra Bắc chúng tôi còn nhớ tiếc mãi Bun Pớp…

L.T.H.

* Tên lửa không đối đất AGM-12 Bullpup của Mỹ hồi chiến tranh.

Hình minh họa sưu tầm


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét