TẾT ĐẾN…
Tết đến mà sao lại
thấy buồn
Bầu trời u ám tái
tê luôn
Thương người cơ
nhỡ nơi hè phố
Xót kẻ không nhà
chốn xóm thôn
Vùng núi lũ qua
trôi tất cả
Đồng bằng nước ngập
lúa không còn
Màn trời chiếu đất
trong sương lạnh
Vắng bặt tiếng cười
lệ vẫn tuôn…
L.T.H.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét