Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2026

HỒ TÂY.Tự do.TB.Lê Trường Hưởng

Không được mạo phạm Hồ Tây cổ kính linh thiêng!
Dừng ngay Dự án mở rộng đường quanh Hồ Tây trên mặt nước!

HỒ TÂY

Hồ Tây thuở xưa sao đẹp đẽ, nên thơ
Bát ngát mênh mông như chẳng thấy bờ
Bầy Sâm cầm nhỏ chao nghiêng soi bóng nước
Thấp thoáng trong rặng cây, chùa Trấn Quốc xa mờ

Hàng liễu rủ nghiêng nghiêng trên thảm cỏ xanh rờn
Phải chăng Nguyễn Thị Lộ đã ngồi đây bán chiếu gon?
Gặp gỡ, trao duyên người anh hùng-thi nhân Nguyễn Trãi
Mối tình đẹp, bi thương còn lưu mãi với nước non

Một con thuyền nhỏ đang dập dềnh trên sóng
Hoàng hôn xuống, mặt nước vàng lay động
Mẻ lưới cuối cùng đang chậm rãi kéo lên
Mặt trời to dần rồi nhẹ nhàng khuất bóng

Hồ Tây danh thắng đã đi vào lịch sử
Bao huyền thoại đã trở thành bất tử
Huyền ảo, lung linh mặt nước Hồ Tây
Nối tiếp ông cha, cháu con gìn giữ! 
 

L.T.H.

Hình minh họa sưu tầm

DỪNG NGAY! Thơ. Lê Trường Hưởng

DỪNG NGAY!

 

Người ta đô thị hóa Hồ Tây

Phạm chốn linh thiêng cổ kính này

Long mạch núi sông hòng chặt đứt

Ngọc châu Hà Nội định buông tay

Ngàn năm tĩnh lặng rồi xao động

Thập kỷ bình yên sẽ đổi thay

Lịch sử nghiêm minh cần luận tội

Chuyện điên rồ xuẩn ngốc dừng ngay!

 

L.T.H.

Hình minh họa sưu tầm



CÂY SỨ.Thơ ngũ ngôn.Lê Trường Hưởng

CÂY SỨ

 

Cây sứ trồng trong chậu,
cành nhiều nhánh mập, xanh,
dáng như bàn tay anh,
giơ sẵn sàng chờ đợi…

Dù mưa tuôn, nắng chói,
dù rét cắt thịt da,
khô hạn, đất nứt ra,
vẫn nở hoa đều đặn.

Hoa đỏ tươi đằm thắm,
hoa trắng muốt tinh khôi.
Cây sứ đứng mọi nơi:
Chốn đình chùa, miếu mạo.

Chốn công viên mờ ảo.
Chốn công đường uy nghi.
Trong chậu cảnh, nề chi!
Luôn thanh cao, đĩnh đạc.

 

L.T.H. 

Hình minh họa sưu tầm


BÀ NGOẠI. Thơ. Lê Trường Hưởng

BÀ NGOẠI

 

Một tay hai cháu gái cùng trai

Bà ngoại lo toan dưỡng dục hoài

Cha mẹ quay cuồng trong cuộc sống

Các con yên ổn tháng năm dài

Cơm ngon canh ngọt nhờ đâu nhỉ

Nhà cửa tinh tươm hỏi cậy ai

Lũ trẻ lớn nhanh đều khỏe mạnh

Mọi điều trọn vẹn thật là tài!

 

L.T.H.

Hình minh họa sưu tầm 



BÀ NGOẠI.Thơ tự do. Lê Trường Hưởng

BÀ NGOẠI

 

Cháu trai lên bốn còn cháu gái lên hai.
Bố mẹ cậy nhờ vào một tay bà ngoại.
Để cùng nhau còn quay cuồng, bươn chải,
trong nghiệt ngã, rủi ro của cơ chế thị trường.
Cứ ngày lại ngày từ mờ sáng tinh sương-
đến thành phố lên đèn họ mới về tổ ấm.
Hai đứa con thật xinh tươi bụ bẫm,
sạch sẽ, thơm tho, bước lẫm chẫm đón chào.
Nhà sạch li lau không vướng hạt bụi nào.
Cơm dẻo, canh ngon, thơm nức mùi xào nấu.
Cả nhà quây quần trong gia đình yêu dấu.
Hạnh phúc cuối cùng cũng chỉ thế này thôi?
Có ai biết chăng chỉ lặng lẽ một người-
Là Bà Ngoại hai vai gầy gánh vác.
Thiên chức muôn đời bà không hề thoái thác.
Tuyệt vời thay những bà ngoại Việt Nam!
Vĩ đại thay những người mẹ Việt Nam! 

L.T.H.

Hình minh họa sưu tầm


NHẮN NHỦ ĐÌNH BẮC! Thơ. Lê Trường Hưởng

NHẮN NHỦ ĐÌNH BẮC!

 

Tuổi trẻ tài cao thật tuyệt vời!

Vang danh Đình Bắc khắp sân chơi

Coi chừng nhiễm bệnh “ngôi sao” đấy

Cẩn thận sáng bừng sớm tắt thôi

Khiếm tốn mau trui rèn thật tốt

Kiêu căng từ bỏ sẽ không tồi

Tương lai rực rỡ đang chào đón

Các đội Á Âu đang muốn mời!

 

L.T.H.

Hình minh họa sưu tầm